[Thông báo] Thỉnh đọc..

Thỉnh ai có ý định đọc tiếp Thừa Hoan ghé qua blog này:

Link

Ta sẽ đóng cửa blog  này.

[Thừa Hoan] Chương 7

7.

Trải qua chuyện yến tiệc Trung thu này, tất cả mọi người trong cung cơ hồ có thể khẳng định Thất hoàng tử hiện giờ rất được sủng ái. Nhưng mà bên kia không biết Hoàng Thượng lại đang chơi trò gì, sau tiệc Trung Thu này, y liên tiếp mười ngày không hề đặt chân đến Cảnh Dương Cung một bước, lại đối với Thất hoàng tử Long Cảnh Viêm cũng chẳng hề quan tâm.

Trong hoàng cung, mọi người trong lòng đều không có chủ ý, trong lúc nhất thời nói đều không biết Thất hoàng tử này là đang được sủng ái hay là thất sủng? Như thế qua vài ngày, dần dần dư luận về Thất hoàng tử sa vào quên lãng. Dù sao Hoàng đế Long Cẩm Thiên vốn là trời sanh tính đạm mạc, hơn nữa còn là vị đế vương vô tình, ngay cả là đứa con của chính mình, thì một vị hoàng tử được sủng ái có năng lực duy trì được bao lâu.

Hoàng cung từ xưa đến nay đều coi trọng thế lực, hiện giờ liền ngay cả bọn hạ nhân của Cảnh Dương Cung cũng nhận định chủ nhân của bọn họ bị thất sủng, bình thường làm các việc hầu hạ sinh hoạt cũng đều chậm trễ  rất nhiều. Trong lúc nhất thời đối với ăn mặc của Long Cảnh Viêm cũng không  để bụng. (Bọn mất dạy =)))

Đối với hết thảy biến hóa này, Long Cảnh Viêm không phải không để ở trong mắt. Bất quá với năng lực của hắn còn có biện pháp nào? Cùng lắm thì trở lại nơi ở của Sở Chiêu Nghi, chính là hiện tại loại tình huống này, cho dù là nghĩ muốn trở về cũng thực phiền toái . (Ở đây bồi dưỡng tình cảm với cha em đi =_____=)

Nghĩ đến đây, Cảnh Viêm thở dài. Đứng dậy dọn dẹp một chút, liền chuẩn bị đi Vĩnh Hoa Điện . Trong cung hoàng tử tới niên kỉ như  Cảnh Viêm đều phải đến Vĩnh Hoa Điện học bài, hắn bất quá là vẫn bị bỏ qua, cho nên trong cung căn bản cũng không có ai nhớ tới hắn. Hiện tại nếu mọi người không để ý đến hắn, tự nhiên hắn cũng không muốn để ý đến kẻ khác.

Đối với việc đọc sách hiện tại, Cảnh Viêm thật sự không có gì để nói. Kỳ thực đọc đến  đọc đi, cũng chỉ là Vô Ngoại Hồ, Trường Thái Học, Trung Dung, linh tinh, không phải nội dung của sách khiến hắn đau đầu, mà là vừa mở ra tất cả đều là thứ văn tự cổ đại phiền phức này. Cho dù sách này Long Cảnh Viêm kiếp trước nhiều ít đã từng đọc qua một ít, chính là hiện tại hắn căn bản là xem không hiểu mặt trên viết chính là cái gì.

Bất quá Cảnh Viêm luôn luôn im lặng, ở lớp học cũng chỉ là ngồi ở góc sáng sủa còn thật sự chăm chú đọc sách (còn nhỏ mà đã biết giả vờ rồi đây =__=), thái phó đối với hắn ấn tượng cũng tốt lắm. Hôm nay tan học, một ngày vốn sẽ tường an vô sự mà chấm dứt, chính là phiền toái vẫn là tìm tới cửa.

Sau khi tan học, Long Cảnh Viêm vốn định rời đi, nhưng ở nửa đường mới nhớ tới sách giáo khoa không có mang về, đành phải nhờ tiểu thái giám bên cạnh quay lại, chính mình một người hướng Cảnh Dương Cung đi tới. Ai ngờ được nửa đường, lại vừa lúc gặp được Tam hoàng tử Long Cảnh Lân cùng Nhị hoàng tử Long Cảnh Đề. Hai bên chạm mắt, Cảnh Viêm cũng chỉ gật đầu rồi đi qua.

“Cảnh Viêm tham kiến hai vị hoàng huynh.”

Cảnh viêm thoải mái làm lễ, nhưng mà hai người kia lại bật cười khúc khích. Cảnh Viêm khó hiểu ngẩng đầu, lại vừa lúc nhìn thấy trong mắt Long Cảnh Lân kia là một mạt khinh thường.

“Không phải người nào cũng đều có tư cách gọi chúng ta một tiếng hoàng huynh đâu.”

Nghe ra ý châm chọc trong lời nói, Cảnh Viêm thân hình hơi chút cứng lại, lập tức nói nhanh: “Thần đệ đi trước .” Liền xoay người rời đi. Nhưng mà mới đi được vài bước lại nghe phía sau truyền đến thanh âm càng sắc nhọn: “Hay lắm, hoàng huynh ngươi xem như không gặp, như vậy vô lễ, không hổ là đứa nhỏ mà ả điên Sở Chiêu Nghi kia dưỡng  ra. . . . . .”

Nghe được hai chữ “Ả điên”, vốn là đôi mắt lạnh nhạt bỗng nhiên loé lên, quay đầu nhìn   hai người kia. Nhìn thấy hàn lãnh trong đôi mắt của đứa nhỏ kia, Long Cảnh Lân ngừng lại câu chuyện. Nhưng mà vẫn là chậm một bước, chỉ thấy Long Cảnh Viêm đã xông lên, hướng tới cánh tay Long Cảnh Lân cắn một ngụm.

Long Cảnh Lân cả kinh vội vàng giãy dụa cánh tay, một bên gọi Long Cảnh Đề lại đó hỗ trợ. Nhưng mà Long Cảnh Viêm gắt gao cắn cánh tay người nọ, không chịu thả lỏng. Đôi mắt âm lệ càng khiến Long Cảnh Lân trong lòng phát hoảng, càng dùng sức giãy mở ra. Long Cảnh Lân năm nay đã muốn mười hai tuổi, tuổi tác chênh lệch khá xa tạo thành lợi thế, bất quá một lát, thân mình Cảnh Viêm liền bị quăng đi ra xa, nặng nề mà ngã ở trên mặt đất. (Tội em chưa kìaT___T)

Long Cảnh Viêm thân mình nho nhỏ bị ngã trên mặt đất, hắn cảm thấy xung quanh là hàng ngàn sao Kim, sau một lúc lâu cũng chưa đứng lên. Nhưng mà lập tức, thân mình liền bay lên không bị người ôm lấy. Cảnh Viêm mở to hai mắt yên lặng nhìn, sau một lúc, mới phát hiện người trước mắt hắn nguyên lai là Long Cảnh Hiên.

Nhận thấy được ánh mắt của hắn, Long Cảnh Hiên hướng hắn trấn an cười cười, vội vàng hỏi: “Viêm nhi, đau không? Có bị thương không?” Long Cảnh Viêm tùy ý người nọ ôm, thản nhiên  lắc lắc đầu. Bên kia Long Cảnh Lân đang băng bó cánh tay còn muốn tiến lên, lại bị Long Cảnh Đề ngạnh túm đến bên cạnh người.

“Vừa nãy Tam đệ tính tình nóng nảy có điểm náo loạn, ta thay Tam đệ cùng Thất đệ nói tiếng xin lỗi, đều là huynh đệ nhà mình, (tởm thế =.=), việc đã qua cũng nên quên đi.” Long Cảnh Đề này một phen tuy là nói với Long Cảnh Viêm, nhưng đôi mắt lại nhìn Cảnh Hiên.

Mẫu thân của Long Cảnh Lân cùng Long Cảnh Đề vốn là Ninh Phi cùng Trữ Phi, vốn đứng hàng nhị phẩm, mà mẫu phi của Cảnh Hiên là Thục  Phi nương nương đứng hàng nhất phẩm. Hơn nữa trong chốn hậu cung, Thục Phi nương nương lại rất được sủng ái, tương đương với nửa chủ tử của hậu cung. Chỉ riêng điểm này, Cảnh Đề bọn họ cũng không dám làm Long Cảnh Hiên không thoải mái.

Nghe vậy, Cảnh Hiên cũng là lên tiếng trả lời: “Viêm nhi tuổi còn nhỏ, lại chưa rõ quy củ, thỉnh hai vị ca ca tha thứ.”

“Đó là tự nhiên.”

Một phen hàn huyên, chuyện này lại thành quá khứ.

Chính là đứa nhỏ trong lòng Cảnh Hiên vẫn đang suy nghĩ, nhìn không ra cảm xúc gì. Nhưng là thân hình nho nhỏ bỗng nhiên nhẹ nhàng run rẩy. Phát hiện điều này, Cảnh Hiên trong lòng  một trận đau xót, động tác ôm hắn càng chặt.

“Viêm nhi, không phải sợ, có ca ca ở đây, không có việc gì .”

Người trong lòng không trả lời, nhẹ gật đầu, lông mi thật dài trên khuôn mặt trắng noãn hiện lên một mạt thanh ngân. Nhìn bộ dáng hàng mi run rẩy, Cảnh Hiên trong lòng  đột nhiên căng thẳng. Sờ sờ trán hắn, liền hướng Cảnh Dương Cung đi đến.

Kỳ thật Cảnh Hiên đã đoán sai, Cảnh Viêm lúc này không phải bởi vì sợ hãi, mà là phẫn nộ. Hết thảy giống như lại nhớ tới thời điểm lúc trước, hàng xóm chung quanh mỗi khi thấy hắn, sẽ dùng những viên đá nhỏ ném hắn, miệng còn nói rằng: “Đứa nhỏ kia do ả điên sinh ra”.  Thân thể nhỏ bé rõ ràng chỉ có thể chịu đòn, lại vẫn là kịch liệt phản kháng, cuối cùng mang một thân thương tích về nhà. Điều này hắn vốn là thường xuyên gặp phải.

Cuộc sống như vậy… Cảnh Viêm hắn không nghĩ một lần nữa lại đến, không nghĩ, không nghĩ!

Nghĩ như vậy, liền không khỏi nắm chặt vạt áo Cảnh Hiên,bàn tay nhỏ bé dùng sức khiến đầu ngón tay trở nên tái nhợt. Cảnh Hiên thấy hắn sợ hãi, một tiếng  ôn nhu khuyên nhủ,  một lúc sau, người trong ngực liền an ổn. Cảnh Hiên lúc này mới đem hắn phóng tới trên giường, vì hắn kiếm một cái chăn tốt.

Sau đó, nhìn đến người trên giường hô hấp dần dần an ổn, Cảnh Hiên vì hắn dịch dịch chăn, đứng dậy chuẩn bị rời đi. Nhưng mà lúc đứng dậy, góc áo trong nháy mắt đột nhiên bị bắt lấy. Kinh ngạc quay đầu nhìn lại, đã thấy Cảnh Viêm lúc này vươn tay gắt gao túm  lấy góc áo y, đôi mắt to tràn đầy kinh hoảng,  bộ dáng lộ vẻ sợ hãi.

Bị đôi mắt như vậy nhìn, Cảnh Hiên chỉ cảm thấy trong lòng một cỗ ôn nhu. Chung quy, hóa thành một tiếng than nhẹ.  Một lần nữa ngồi xuống, cầm bàn tay nho nhỏ của hắn ở trong tay, ôn nhu nói: “Viêm nhi ngủ đi, ca ca không đi.”

Hắn yên lặng trợn tròn mắt, giống như xác nhận. Sau một lúc lâu, rốt cục một lần nữa nhắm mắt lại. Hô hấp, dần dần ổn định. Chính là bàn tay nhỏ bé vẫn nắm chặt vạt áo không có buông ra.

Long Cảnh Hiên nhìn thấy thân hình nho nhỏ trên giường, xuất thần nhìn một lúc, bỗng nhiên ngẩng đầu hướng ra  ngoài cửa sổ. Theo phương hướng y nhìn được, ẩn ẩn còn có thể nhìn thấy một góc Tĩnh điện. Cảnh Hiên không khỏi nhíu mi, phụ hoàng người nọ, cũng không biết đang suy tính cái gì. Y chính là muốn bỏ mặc Thất đệ như thế này sao?…

Long Cảnh Viêm trong lúc ngủ không biết mơ thấy gì, gương mặt một bộ dáng không an ổn, hai hàng mi xingh đẹp khẽ nhíu chặt, chỉ khoảng nửa khắc sau, cái trán tinh mịn liền xuất ra một tầng mồ hôi lạnh.

Cảnh Hiên lấy khăn lau, thật lâu sau, mới sâu kín nhẹ giọng nói: “Nếu là phụ hoàng mặc kệ ngươi, Viêm nhi, từ này ở bên ca ca này đi.”

Người đã ngủ say không thể trả lời, Cảnh Hiên nói câu kia, thật  là giống như lầm bầm lầu bầu bình thường.

Cảnh Viêm cùng Cảnh Lân kia một phen sinh sự, không biết có hay không rơi vào tai Long Cẩm Thiên. Chính là qua vài ngày, vẫn không thấy người nọ có phản ứng. Nhưng mà Long Cẩm Thiên không có phản ứng, ngược lại là có người ngồi không yên.

————————————————————-

Dồi dồi, mình lại chở nại với các bợn chẻ đây=)) ~ *tung bông* này~ Ta xì xồ với các mọi người này~ dồi ta hỏi thiệt là có bợn chẻ nào chịu khó ngồi đọc coi đoạn cuối ta tâm xự  cái rì hêm ó =))~ hêm đọc là rầu à na =))~ nằm vật vờ cắt nghĩa với  xoắn  xít cái đoạn nầy lâu ồi na :”> ~  

Có ai mong chờ mình chở nại hêm na ~~

@hoa mieu:  Đây nà kì tích này =)) Ném cục gạch ra, thay cục đá vào ồi=))~~

Đính chính lần I:

Đính chính lần I:

[ Phong Linh]

Ta không có drop, chỉ là tạm dừng. Dự kiến hè này bắt đầu vào làm tiếp mấybộ trong  này ^”^ Xin đừng hiểu lầm ah~~~

*cười*

*lăn qua lăn lại*

Phiền chư vị hè ghé lại vậy =))

[Thừa Hoan] Chương 5-6

 

Nga, thời gian qua liền làm phiền mọi người ghé blog ta rồi :( ( Chắc là thấy không có chương mới nên đang giận ta lắm ha :D . Thật xin lỗi. Là vì ta vào năm học nên chả có thời gian edit, bố mẹ ta cm on nên lên một tí là  xuống liền :D

Hì hì, coi như tạ lỗi, ta pốt 2 chương luôn. Vì vấn đề thiếu thi gian nên tạm thời cỡ 2,3 tuần giề đấy ta mi pốt được :)

P/s: có chỗ nào sai chíng tả thì pm nhớ. Vội quá nên chưa kịp dò lại =))=))

Chả có ai rate cả nhờ  * di di ngón tay *

5.

Tiêu Nặc điểm điểm đầu, sau đó vùi đầu vào trong lòng y. Long Cẩm Thiên cũng thuận thế đem người trong lòng ôm chặt, chính là khóe mắt, hiện lên một tia giảo hoạt.

Thất hoàng tử Huyền quốc Long Cảnh Viêm cứ như vậy được sủng ái, nhất thời trở thành đề tài bàn tán của người trong cung. Về phần việc đổi chỗ ở ngày đó, hai phụ tử Long Cẩm Thiên cùng Long Cảnh Viêm về sau không còn đề cập lại.

Đối với việc đột nhiên xuất hiện Thất hoàng tử, mọi người tự khắc nổi lên tò mò. Nhưng lại không hiểu rõ tình huống nên cũng không dám tùy tiện hành động.

Tuy nhiên mọi người cũng không cần chờ lâu, bởi vì vài ngày sau là lễ Trung thu. Dựa theo lệ thường trong cung, đô hội đêm đó ở trong cung có thiết yến (bố trí) ngắm trăng, tất cả phi tần cùng hoàng tử trong cung đều phải tham dự. Hội ngắm trăng năm nay, Thất hoàng tử Long Cảnh Viêm tất nhiên cũng sẽ tới.

Lễ Trung thu đêm đó, sau một hàng cung nữ ăn vận đẹp đẽ là Long Cảnh Viêm một thân cẩm y xuất hiện, thu hút tầm mắt của tất cả mọi người. Đêm đó, mái tóc đen dài được búi vấn lên rất chỉnh tề, một thân y phục gấm vóc, cổ tay thêu các hoa văn màu hoàng kim óng ánh. Tất cả làm tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn, hồng nhuận của hắn, quanh người lại tản ra một tầng khí chất xuất chúng. Ánh mắt mọi người có kẻ tỏ ý tán thưởng, lại có không ít kẻ lộ vẻ chán ghét, nhưng tất cả đều không hẹn mà cùng toát lên sự thán phục đối với hắn.

Kỳ thật lúc vận bộ y phục này, Tiêu Nặc cũng nhìn được thân ảnh này qua chiếc gương đồng trong phòng. Long Cảnh Viêm tuổi còn nhỏ nhưng bộ dáng thật đúng là khá tốt, mi thanh mục tú. Tuy nhiên, chỉ sợ vài năm nữa đây lại là tại hoạ của hắn. Chính là. . . . Tiêu Nặc lại không khỏi thầm than, lúc này tướng mạo như vậy trong cung, đã không phải là chuyện tốt rồi.

Nhận thấy được ánh mắt của mọi người, mặc dù hắn thật sự không thích, nhưng cũng nhịn xuống không biểu hiện ra ngoài, để hạ nhân dẫn hắn đến chỗ ngồi. Đương lúc Tiêu Nặc ngẩng đầu, mọi người cũng đều lơ đãng dời đi ánh mắt. Tất cả tiếp tục chuyện trò vui vẻ đứng lên, không khí, thật đúng là một một mảnh hoà nhã cùng vui mừng.

Chỗ ngồi của nhóm Hoàng tử đều là dựa theo tuổi tác mà an bài. Đại hoàng tử ngồi ở ghế đầu tiên bên phải chỗ của Hoàng Thượng, sau đó cứ theo thứ tự ấy mà sắp xếp. Long Cảnh Viêm tuổi nhỏ nhất, xếp hạng cuối cùng. Bên cạnh hắn là Lục Hoàng tử Long Cảnh Hiên. Đây là lần đầu tiên Tiêu Nặc gặp người này, vốn định cẩn thận xem qua khuôn mặt y, bất đắc dĩ thân mình lại thấp bé, chỉ có thể nhìn nhanh thân người Long Cảnh Hiên.

Lục Hoàng tử bất quá cũng chỉ mới mười tuổi, nhưng ánh mắt đã có vài phần tuấn lãng, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, thâm thúy anh khí nhưng cũng không kém phần tuấn nhã.

Quả nhiên là Hoàng tử a!

Tiêu Nặc nhìn mà trong lòng không khỏi thầm than .

Có lẽ nhận thấy được ánh mắt của Tiêu Nặc, Long Cảnh Hiên bỗng quay đầu. Kia một khắc tầm mắt hai người chạm nhau, Cảnh Hiên hướng Tiêu Nặc cười cười. Long Cảnh Hiên không cười đã rất tuấn lãng rồi, chính là y cười lên lại làm cho người ta có cảm giác như mộc xuân phong bàn.(*)(ta chịu a T_T, chắc là giống nghiêng nước nghiêng thành ni =))=)))

Nhưng mà đối với người xa lạ không nên có giao hảo, Tiêu Nặc theo bản năng quay đầu đi chỗ khác. Chính là ngẫm lại lại cảm thấy không được ổn, có chút bất an quay đầu nhìn lại. Phát hiện Long Cảnh Hiên vẫn như trước mang mặt mày tươi cười  nhìn hắn, Tiêu Nặc có chút ngượng ngùng, cũng nhếch miệng hướng người nọ mỉm cười. Nhưng mà một cái nhếch miệng này của Tiêu Nặc thật sự khiến người nọ cười khẽ ra tiếng.

Cảnh Hiên vừa cười vừa muốn nói cái gì, thì bên kia Lí Đức Bảo lại lên tiếng thông báo: “Hoàng Thượng giá lâm”. Mọi người lập tức an tĩnh lại, đứng dậy hành lễ. Cảnh Hiên cũng quay đầu đi, theo mọi người cùng nhau  hành lễ. Tiêu Nặc cũng ngồi dậy khỏi ghế, cùng  làm. ‘Rầm’Cái này thật sự không thể trách Tiêu Nặc, thật sự là không biết người nào sơ sẩy, ghế hắn ngồi cùng cái bàn trước mặt đối một hài đồng năm tuổi mà nói, là rất cao a.

Nhưng mà Tiêu Nặc vốn không biết là, vừa mới một khắc kia Long Cẩm Thiên ánh mắt  của y lướt đến  nơi này. Cái nhếch miệng của Tiêu Nặc vừa lúc lọt vào trong mắt người nọ. Đôi con ngươi kia nhìn đến cái tươi cười của hắn, một cái chớp mắt thoáng chốc thâm lại vài phần. Nhưng mà rất nhanh, thứ cảm xúc đó liền bị biến mất. Y quay đầu ý bảo mọi người ngồi xuống. Yến hội bắt đầu.

Yến hội trong Ngự hoa viên cử hành ngoài trời, ở giữa là sân thượng, nơi các vũ nữ đang nối đuôi nhau tiến vào, trong lúc nhất thời vang lên tiếng nhạc ồn ào náo động, ca múa mừng cảnh thái bình. Nhưng mà Tiêu Nặc hắn đã có chút phẫn nộ, như thế nào cũng  không dậy nổi hứng thú đến. Bưng cái chén hãy còn chút nước trà, vẻ im lặng cùng cảnh tượng náo nhiệt này có vẻ có chút không hợp nhau.

Long Cẩm Thiên từ điện thượng nhìn lại, góc trung kia là một thân ảnh nho nhỏ, nhìn qua lại có vài phần cô đơn đáng thương.

Nước trà vừa mới uống, nhưng mà ngay tại thời điểm Tiêu Nặc đem chén trà để lại chỗ cũ, lại trượt tay, chén trà ngã xuống ở trên người. Nước trà nóng tung toé cả thân. Tiêu Nặc cả kinh, còn chưa kịp có phản ứng, ngay sau đó thân mình liền bị nhấc bổng, ôm vào trong lòng. Người nọ cầm khăn tay chính mình tự lau vạt áo trước dính nước trà. Tiêu Nặc quay đầu nhìn lại, đúng là Long Cảnh Hiên. (tưởng Thiên ca nữa chớ =)))

“Thất đệ, không sao chứ?”

Tiêu Nặc lắc đầu, giãy dụa tỏ ý muốn xuống, nhưng mà Long Cảnh Hiên lại ôm hắn đi đến chỗ chính mình ngồi xuống. Mỉm cười nhìn hắn : “Thất đệ ngồi với hoàng huynh được chứ?”

(*): (gần nghĩa là “như tọa xuân phong”) đại khái nghĩa là cảm giác như ở giữa gió xuân, mát lành thư thái, nói về người thì có thể mường tượng người đó có vẻ thanh nhã.
“bàn” nghĩa là loại, kiểu, giống như; ý để nói giống như gì đó, vd: 如雷般的掌聲 (như lôi bàn đích chưởng thanh) là tiếng vỗ tay như sấm.

6.

Tiêu Nặc lăng lăng nhìn thấy người trước mắt,  mọi người xung quanh cũng kinh ngạc nhìn về phía bên này. Tiêu Nặc còn chưa há mồm trả lời, điện thượng lại truyền đến thanh âm của Long Cẩm Thiên gọi hắn, làm cho hắn giật mình.

Nguyên bản yến hội đang huyên náo thoáng chốc im lặng, Tiêu Nặc trong lòng không khỏi thầm than. Kiên trì xuyên qua ánh mắt mọi người, đi đến điện tiền, khom mình hành lễ: “Phụ hoàng.”

“Lại đây.”

Tiêu Nặc khó hiểu ngẩng đầu, đã thấy Long Cẩm Thiên hé ra khuôn mặt bình tĩnh nhìn hắn.

“Đến bên phụ hoàng .”

Tiêu Nặc giật mình, lại vẫn là đứng dậy, đi tới bên cạnh người y. Thân mình vừa mới đứng vững liền bị Long Cẩm Thiên ôm lấy, phóng tới trong lòng y. Mọi người lúc này  trong lòng cũng không khỏi phát ra một tiếng hô nhỏ. Nhưng mà Tiêu Nặc lại trong lòng ai thán, vì cái gì phải xuyên thủng đến tiểu hài tử này, mỗi ngày như vậy đều bị người ta ôm tới ôm lui a! (ta thì thèm được bế mà không được này T_T)

Long Cẩm Thiên một tay đem Long Cảnh Viêm cố định ở trong lòng chính mình, tay kia thì phất tay ý bảo yến hội tiếp tục. Sân ca múa tiếp tục, nhưng mà mọi người lại không có tâm tư để xem, tất cả đều âm thầm quan sát đến điện thượng đích một lớn một nhỏ.

“Vừa rồi có sao không ?”

Long Cẩm Thiên thanh âm lúc này chậm lại, lại không có nửa phần khí thế. Nhưng mà ngồi ở trong lòng y, Tiêu Nặc vẫn là có chút khẩn trương, thật cẩn thận  lắc lắc đầu.

Long Cẩm Thiên cười khẽ, cúi đầu xuống nhìn người trong lòng, thành thật hỏi: “Viêm nhi cùng phụ hoàng ngồi cùng nhau được chứ?”

Tiêu Nặc âm thầm trong lòng trở mình một cái xem thường, hắn hiện tại có thể nói không tốt sao? Trong lòng nghĩ như vậy , lại vẫn là nhu thuận  điểm điểm đầu. Bên kia Long Cẩm Thiên sủng nịch nhéo nhéokhuôn mặt hắn, sau đó thân thủ gắp khối cua thịt đưa tới bên môi Tiêu Nặc.

Nếu nói trước nay hành động của Long Cẩm Thiên khiến cả đại hội nhân dân toàn nước cả kinh, kia hiện tại động tác này cũng đủ để người  ở đây hết thảy cằm trật khớp. Phải biết rằng Hoàng Thượng bình thường trời sanh tính đạm mạc, chưa bao giờ thấy hắn đặc biệt thân cận vị phi tử cùng hoàng tử nào. Nhưng mà đêm nay này liên tiếp có những cử chỉ khác thường,(đổ cho em Nặc Nhi ấy >’’<) đủ để khiến mọi người một lần nữa trong lòng đánh giá người trong lòng y, Thất hoàng tử.

Tiêu Nặc nhìn thấy khốicua thịt trắng noản màu mỡ bên miệng, trong lúc nhất thời không chịu được hấp dẫn há mồm. Quả nhiên ngon dị thường, đôi mắt to vì hưởng thụ nhất thời nheo mắt. Nhìn thấy người trong lòng nheo lại ánh mắt, Long Cẩm Thiên tâm tình phấn chấn, lập tức ban thưởng cho Ngự trù cùng nô tài của Ngự thiện phòng.

Bất quá Tiêu Nặc hiện tại rốt cuộc là một đứa nhỏ, được Long Cẩm Thiên uy  mấy lúc sau liền no. Bụng ăn no, mí mắt cũng bắt đầu híp lại.

Ở một khắc đó, Tiêu Nặc trong lòng tinh tường biết, trải qua đêm nay, chính mình chỉ sợ là hoàn toàn bị Long Cẩm Thiên đẩy vào chốn cung đình phân tranh này.

Nhưng mà mí mắt cũng đã không tự chủ được liền đóng lại, lập tức nặng nề  ở trong lòng Long Cẩm Thiên ngủ.

Bởi vì Hoàng Thượng rời đi trước, yến hội ngắm trăng năm nay sớm kết thúc. Mọi người thấy đương triều Hoàng Thượng ôm trong lòng đứa nhỏ vội vàng rời đi, đôi mắt cùng hiện lên thần sắc phức tạp.

 

[TBYG] Đệ thập nhất chương

P/s: Cái chương này đã được beta bởi bạn Hoan_Boa =))

*nghe thấy có tiếng dao bay*

*chạy loạn.. *

*lật đật chạy vào*

Tý nữa thì quên, ta đi họt rồi nên tiến độ có lẽ sẽ chậm hơn đấy. Cơ mà sẽ cố gắng để 1 chap 1 tuần =))

*le te chạy ra*

————————-

Đệ thập nhất  chương

Trên chiếc giường lớn đến kinh hồn, tiểu mỹ nhân dáng người mảnh mai đang bị một thân hình cường tráng áp chế phía dưới, cả căn phòng giường như tản ra hơi thở của dục vọng. Đôi chân trắng nõn quấn lên phía trên thắt lưng của người kia. Hồng điểm mềm mại như nở rộ rơi trên đôi bàn tay to rắn chắc, hai người hạ thân nóng rực dán chặt vào nhau, mái tóc màu ngân bạch rủ xuống như nước y hệt chủ nhân bá đạo của nó, liên tục chiếm giữ, đôi tay thon dài nắm chặt áp chế tình dục đang dần dâng lên.

“A. . . Mau tiến vào . . . .ư . .  ──”

Tiếp tục đâm sâu hơn một chút, huyệt đạo mềm mại, ẩm ướt gần như bị xé rách, hàm chứa vật thể quen thuộc hung mãnh kia. Nam nhân phía trên đang mãnh liệt tiến vào bỗng khó chịu đứng dậy thở gấp không ngừng.

“Thỏ con bé bỏng, chúng ta huấn luyện có thừa, ngươi đừng thẹn thùng a. . . . . .”

Ý cười thoả mãn hàm chứa ý cuồng nịnh, đôi tay lại tiếp tục đùa giỡn hai hồng điểm sưng đỏ, còn liên tiếp trừu động trong cơ thể người kia, hơn nữa lại càng thêm ác liệt mà chơi đùa chiếc khuyên gắn trên đầu nhũ đã sưng tấy.

Hạ thân va chạm mãnh liệt, đâm vào chỗ sâu nhất trong cơ thể y, một thanh âm rên rỉ kiều mỵ phát ra càng thúc đẩy hắn ra sức xâm nhập. Hai tay hắn bắt đầu không an phận mà sờ loạn. . . . . . Xoa nhẹ đôi môi anh đào đang khép mở, một lần nữa thâm nhập vào khoang miệng ẩm ướt, hai ngón tay thon dài hướng vào bên trong mân mê chiếc lưỡi ấm nóng  tràn ngập hứng thú, ác ý đùa giỡn. Tay kia của hắn, cũng tìm được món đồ chơi mới ──  ấu nha của y, bàn tay to lớn hoàn toàn vây quanh nhiệt thể, chỉ vừa tiến vào đã tràn ra thứ chất lỏng sền sệt, nóng rực,  cái miệng nhỏ anh đào không ngừng rên rỉ:.

“Ngô. . .  . Ân… ngô ──”

“Ngươi… chặt quá a. . . . . . Ở rừng ”Khổ Âm” nếu không gặp được ngươi, ta đời này sẽ  không biết nhiều thứ thú vị như vậy.” Cúi thấp xuống, khéo léo liếm nhẹ vành tai, hơi thở nóng rực phảng phất trên cần cổ y.

Rút ngón tay ra khỏi khoang miệng, bạc thần thở gấp không ngừng, tư thế biến háo làm cho lửa nóng của hai người kề sát vô phùng (không có kẽ hở).

“A. . . Nhanh . . tiến vào a. . . . ngày đó qủ thật là ta  may mắn a, tại nơi này có thể gặp ngươi. . . . . .” Y thở gấp khó có thể ức chế dục vọng, con ngươi đen ướt át càng   khắc sâu thêm  nhu tình  nhìn người trước mặt, không ngừng kể lại chuyện ngày đó.

“Ta, chúng ta cả đời. . . Ân. . . Đều. . . Đều cùng một chỗ. . . Hảo. . . . . . . .”

Bởi vì hồng điểm trước ngực bị hắn ngậm lấy mà liếm mút, thân thể y càng vặn vẹo, lời nói như bị nuốt hết khiến y chỉ có thể “ưm” lên một tiếng.

“Ha hả! Ngươi là con thỏ nhỏ ngu ngốc, không ai có thể đem chúng ta tách ra, không chỉ cả đời mà là vĩnh viễn ở cùng một nơi.” Buông hai hồng điểm ra, tiếp tục hôn lên khuôn ngực trắng nõn.

“Mau tiến vào . . . Ta. . . Ta hảo yêu ngươi. . . Hảo yêu ngươi!”

Y ngày kích động, hai tay ôm chặt ngươi phía trên, cũng không quản sự tiếp xúc phía dưới của hai người.

“Con thỏ nhỏ này. . . Ngươi không phải đang gây sức ép với ta sao?” Tư thế cơ thể biến hóa. . . Thâm nhập vào sâu chút nữa đã bị huyệt động kia ôm chặt.

Hai tay hắn mềm nhẹ xoa trên lưng y, khéo léo hôn nhẹ chóp mũi, tà nịnh nói: “Vì báo đáp hành vi vừa nãy cảu con thỏ nhà ngươi, ta muốn xuất chiêu cuối cùng a.”

“Ân. . . Ngươi nhanh lên a ── a …a!” Y nghi hoặc nhìn hắn, bỗng nhiên thân người bị lật úp lại, phía dưới bị dị vật ma sát, làm y khó chịu la lên, nguyên bản dục vọng của hắn lần thứ hai ngẩng cao đầu.

“Con thỏ nhỏ của ta. . . Làm như vậy ngươi nhất định sẽ thích a. . . . . .” Áp chế người ở trên thân, khiến cho y nâng cao mông đến gần dục vọng của hắn, hai tay lại nhanh chóng đùa giỡn hai đoá thù du và dục vọng của y.

“Đừng. . . dừng lại a. Ngươi như vậy. . . khiến ta.. xấu hổ muốn chết a, a. . . Không. . . Đừng. . . . . . .” Đem gương mặt e lệ hồng nhuận mặt vùi vào giữa cái gối, y đã sớm hiểu ra lời hắn nói chính là gì, thẹn thùng khước từ.

Nhưng y biết  khước từ  với tên bá đạo này mà nói, chính là không dùng được.

Phía sau y liên tục giãn nở. . . . khiến cho vật thể nóng cháy kia thoáng chốc lạnh lẻo, vách hang mẫn cảm lại  kịch liệt co rút lại, bởi vậy lại càng ma sát với vật thể lạnh như băng kia.

[Thừa Hoan] Chương4


*bước ra*

*phủi phủi bụi*

*ho sù sụ*

*vẫy vẫy tay* Xin chào các bạn, rất vui được gặp lại các bạn *nháy*.

May mắn là ta đã edit xong chương 4, không thôi thì ta chết chắc a*giơ tay đỡ dép*, ~

*tèn tén ten…*

4

Nhi tử của trẫm … Quả nhiên rất thú vị a!

Đứng ở một bên, nhìn thấy Long Cẩm Thiên một đôi con ngươi bình tĩnh nhìn chăm chú vào tiểu hài tử đang nằm ở trên giường, lũ hạ nhân dĩ nhiên cũng  không biết lúc này Huyền Quốc Hoàng đế đang nghĩ trong lòng như vậy. Trái lại, Thất hoàng tử mơ hồ cảm thấy lo lắng.

Kỳ thực ngày đó, sau khi Tiêu Nặc té xỉu, liền được một thái giám phát hiện. Kiểm tra từ đầu đến chân phát hiện tiểu hài tử này không phải là “thái giám” ( vì vẫn còn cái ấy đấy =))). Tại hoàng cung này, nam hài như thế này còn có thể có một thân phận khác. Vì thế hắn vội vàng đi báo cáo cho tổng quản Lí Đức Bảo . Trải qua một phen điều tra, đứa nhỏ này đúng là Thất hoàng tử đang ngụ tại lãnh cung Long Cảnh Viêm !

Nhưng điều khiến Lí Đức Bảo giật mình không chỉ có thế, mà là Hoàng Thượng sau khi biết chuyện không những tự mình đến thăm mà còn hạ lệnh đem Thất hoàng tử đến tẩm điện của mình trị liệu. Vì thế, sau năm năm sống lặng lẽ trong lãnh cung, Thất hoàng tử Long Cảnh Viêm, cứ như vậy mà lọt vào tầm mắt của mọi người một cách đáng kinh ngạc.

Đương nhiên đối với hết thảy điều này, chỉ có Tiêu Nặc vốn đang hôn mê là hoàn toàn không biết gì.

Khi Tiêu Nặc tỉnh lại, nhìn thấy sàng trụ điêu long ( trụ giường được chạm khắc hình rồng), màn trướng tàm sa hoàng sắc (màn phủ màu vàng, được dệt từ sợi tơ tằm), nhất thời không biết bây giờ là đêm hay ngày.

Đây là nơi nào?  Không lẽ lại gặp tai hoạ khác?

Vừa có ý tưởng này, Tiêu Nặc cuống quít định ngồi dậy. Nhưng động tác này lại động đến miệng vết thương trước ngực, hắn cúi đầu vừa thấy bên trong áo lót  màu tuyết trắng, là mảnh vải thật dày che phủ vết thương, hiển nhiên là đã được băng bó qua. Nhưng lạ là Tiêu Nặc có thể xác định chính mình chưa từng tự tay mặc loại y phục này.

Chính là, nếu không có mặc, tình huống trước mắt phải giải thích như thế nào? Tiêu Nặc quay đầu lại nhìn chính mình một chút, hắn đang nằm trên một chiếc giường lớn, lớn đến mức khiến hắn thấy xấu hổ. Giường lớn như vậy, tuyệt đối không có khả năng là được đặt ở uyển lý nơi hắn ngất đi (Em này là thông minh hay ngốc vậy a?). Nhìn lại đống đệm chăn chói lọi ở trên giường, còn cả những cái trụ chạm khắc tinh xảo mạ vàng kia, nhìn chung quanh một lượt, khả dĩ là một căn phòng lớn, điều này khiến Tiêu Nặc trong lòng sớm đã có đáp án.

Nhìn chung quanh tẩm điện, tầm mắt của Tiêu Nặc bị thu hút vào mâm điểm tâm hấp dẫn trên bàn trà. Này không thể trách hắn a, hắn hiện tại dù sao cũng là một tiểu hài tử, lại vừa mê man mấy đêm liền nên không có ăn cơm a. Lúc này Tiêu Nặc căn bản không thể chống lại sức hấp dẫn lớn như vậy, chịu đựng đau đớn từ vết thương, hắn trèo xuống giường. Đặt mông ngồi ở bên cạnh bàn trà lấy điểm tâm lên, liền bắt đầu ăn như lang thôn hổ yết (nuốt ngấu nghiến; ăn như hổ đói).

Điểm tâm này có đủ mọi màu sắc, đều là hắn chưa bao giờ thấy lúc còn ở trong lãnh cung. Đồ  ăn này không những tinh xảo mà mỹ vị lại càng không thể bàn cãi. Tiêu Nặc đời này cũng chưa nếm qua thứ điểm tâm hảo như vậy a! Trong lúc phấn khởi mà động tác của tay và miệng lại càng vội vàng hơn, thậm chí còn không để ý đến xung quanh. (Heo.. heo a =)) –oo–)

Sở dĩ vậy cho nên Long Cẩm Thiên vừa hạ triều về liền nhìn thấy cảnh tượng này. Bên cạnh bàn trà, trên chiếc ghế dựa lớn, một thân thể nho nhỏ đang ngồi ở bên trong, cơ hồ hơn phân nửa  thân mình đều lọt thỏm ở giữa chiếc đệm dày. Hai chân đu đưa phía dưới, thậm chí còn không mang tất, làm lộ ra đôi chân trắng noãn. Mà chủ nhân của nó thì đang ăn như hổ đói vậy, toàn bộ thật là mất hình tượng a.

Nhưng mà bộ dáng Tiêu Nặc lúc này trong mắt của Long Cẩm Thiên, chỉ cảm thấy thật là đáng yêu một cách dị thường. ( anh này là cận thị hay viến thị nhờ =))) Từ nhỏ y vốn sinh trưởng ở trong hoàng cung còn chưa có xem qua người nào ăn như tiểu hài tử này. Long Cẩm Thiên cười khẽ  đi vào tẩm điện. Dường như nhận ra có người tiến vào, Tiêu Nặc giương mắt hướng ra cửa. Nhưng mà đương nhìn thấy gương mặt người vừa đến, liền cảm thấy cả kinh, thức ăn trong miệng như bị nghẹn ở cổ, nhất thời ho đến nước mắt, nước mũi đều phun ra cả.

Tiêu Nặc hắn vô luận như thế nào đều không hề nghĩ tới lại cùng Long Cẩm Thiên lần thứ hai gặp mặt trong loại tình huống này. Tiêu Nặc vừa ho khan vừa nghĩ như vậy. Nhưng mà ngay sau đó cơ thể liền bị nhấc bổng lên không, rơi vào một cái ôm ấm áp.

Tiêu Nặc hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn lại, Long Cẩm Thiên lúc này nhìn thấy vẻ mặt của hắn, liền tự tay đưa một ly trà tới  bên miệng hắn.

“Viêm nhi ngoan, uống nước đi.”

Tiêu Nặc liền như vậy mở to hai mắt nhìn người trước mắt, lăng lăng đem chén nước kia uống cạn một hơi. Sau đó lăng lăng nhìn thấy y cười nói:  ”Ngoan”, thậm chí còn vươn ngón tay thon dài chùi sạch vệt nước còn dính bên miệng hắn.

“Viêm nhi đói bụng sao?”

Đại não hoàn toàn ngừng cử động khiến Tiêu Nặc ngốc lăng điểm nhẹ đầu. Long Cẩm Thiên phất phất tay, liền có cung nữ không biết ở nơi nào tiến vào.

“Đi lấy bát cháo đến.”

Lúc sau, bất quá vừa mới một lát, liền có cung nữ bưng một chén cháo nóng đi lên. Long Cẩm Thiên tiếp nhận, múc một muỗng đưa lên miệng thổi thổi, sau đó mới đưa đến miệng của Tiêu Nặc. Tiêu Nặc trong lúc nhất thời vẫn là không có phản ứng, sau khi y nói tiếng “A”, mới hé miệng đem muống cháo nuốt vào miệng.

Có lẽ là do cháo quá nóng, một ngụm vừa ăn xong, Tiêu Nặc chỉ cảm thấy cả cơ thể nóng hầm hập.

Ăn xong chén  cháo, Long Cẩm Thiên cũng không có ý định buông Tiêu Nặc đang ngồi ở trong lòng ra. Tiêu Nặc có chút không được tự nhiên giật giật cơ thể, Long Cẩm Thiên cúi đầu nhìn hắn: “Viêm nhi, miệng vết thương còn đau phải không?”

“Lúc Phụ Hoàng quay về, đã không còn đau .”

Long Cẩm Thiên nghe được câu trả lời vừa ý liền cúi đầu hôn nhẹ lên má Tiêu Nặc. Nếu người bị hôn bất quá là một hài đồng  năm tuổi, hoặc là con của Long Cẩm Thiên cũng là điều dễ hiểu. Nhưng lúc này bị hôn chính là Tiêu Nặc, hắn vốn là một người trưởng thành  mười tám tuổi a. Long Cẩm Thiên đột nhiên làm như vậy, khiến cho hắn hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn mà cả cái lổ tai cũng đỏ lên.

Long Cẩm Thiên nhìn thấy lỗ tai Long Cảnh Viêm lúc này trở nên phấn hồng, không khỏi thầm than trong lòng, quả nhiên là món đồ chơi thú vị a.

“Viêm nhi tạm thời chuyển đến ngụ tại  Cảnh Dương Cung đi.”

Cảnh Dương Cung, chính là nơi Long Cẩm Thiên ở, nơi đây gần như yên tĩnh nhất trong cung điện. Tiêu Nặc nghi hoặc ngẩng đầu, nhìn thấy người nọ chuyên chú nhìn chăm chú vào chính mình, hắn liền quay đầu đi chỗ khác, gật gật đầu. Y không nói đến Sở Chiêu Nghi, nói cách khác chỉ có chính hắn chuyển đi. . . . . .Nữ nhân  kia về sau phải một mình đứng ở cái lãnh cung rét lạnh kia sao, nam nhân này, thế nhưng lại nhẫn tâm đến vậy.

Kỳ thực thời gian Tiêu Nặc cùng nữ nhân kia tiếp xúc cũng không nhiều, nhưng hắn lại có chút luyến tiếc, huống chi chính hắn rời đi khỏi cái nơi kia cũng có thể ít chịu chút dày vò thể xác. Nhưng cũng có điểm khổ sở, vì  nữ nhân kia, còn là mẫu thân của thân thể này.

Nhìn thấy người trước mặt thùy hạ (buông, rủ) mi mắt, lông mi thật dài rủ xuống trên gương mặt có phần tái xanh như bóng ma, không hiểu sao Long Cẩm Thiên bỗng nhiên cảm thấy đau lòng, đối với loại cảm giác này, ngay cả chính Long Cẩm Thiên cũng  không khỏi cảm thấy cả kinh. Nhưng y vẫn là nhẹ nhàng  ôm chặt người trong lòng ngực,  thanh âm có vài phần nhu hoà: “Viêm nhi ngoan, ngươi không muốn cùng Phụ thân ở một chỗ sao?”

Phụ thân. . . . . .

Tiêu Nặc do dự mà ngẩng đầu, nhìn thấy nam nhân này cùng Long Cảnh Viêm có vài phần tương tự. Nhưng mà gương mặt y góc cạnh hơn, lại càng tăng thêm vẻ tuấn lãng, ánh mắt tuấn mỹ hút hồn người. Một đôi con ngươi sâu thẳm khó có thể dò xét, khiến kẻ khác rất khó thăm dò y giờ phút này trong lòng đang suy nghĩ điều gì.

Nam nhân như vậy, hiện tại, nhưng lại phải sắm vai diến phụ thân của hắn  sao?

Tiêu Nặc trong lòng cười khẽ, …..

Nam nhân này, chỉ sợ chính là cần một món đồ chơi mà thôi. Chính là, nếu y hiện tại nghĩ muốn xem trò chơi sắm vai diễn này, chính mình trừ bỏ việc cùng y tham gia, còn có lựa chọn khác sao?

————

P/s: *chỉ chỉ*, đấy, là nó đấy, nhấn vào đi. Đó đó, cái nút Like ấy =))

♥ Lảm nhảm ♥

Úi dời ơi, có ai thắc mắc vì sao [Tạm biệt yêu giới] chưa có chương mới ko? Thực sự ko phải ta lười mà là do chuẩn bị có cảnh H.monkey060Đấy đấy, vì thế nên ta phải đi học hỏi làm sao cho nó đỡ thô. Thế nên mọi người đừng hối thúc kẻo ta dễ phởn lên lắm nha. Mà phởn lên thì mọi người tội thôi monkey200.

Ta vừa nhờ được 1 bạn làm beta giùm nhưng cũng chưa chắc cho lắmmonkey025.

P/s: Ai có ý định chọi dép ta thì nhớ chọi cả đôi nhớ, một chiếc khó bán lắm. monkey191. Mà quên ko nói , cái bạn beta giùm ta còn được mệnh danh là :..monkey128 Bệnh Hoạn_Boamonkey019 (ai chớ mày thì ko được chọi dép vô mặt tau đâu nhớ monkey111)

[TBYG] Đệ thập chương

Đệ thập chương

Tuy rằng vừa rồi ở  trước mặt bọn họ tức giận đến muốn báo thù. . . Chính là. . . Vừa thấy y,  hắn lại chần chừ. . . . . .

Chỉ hy vọng. . .Y có thể trả lời vấn đề này. . . . . .

Tạm dừng  trong chốc lát, Lưu Ngân tà nghễ nhìn hắn, “Ta ước gì ngươi chết đi. Lắm mồm đáng ghét, sớm chết sớm siêu sinh.”

“Ô!” Lời nói như  sét đánh ngang tai, như thanh đao bén nhọn đâm vào tim Xích Du khiến hắn trừng lớn mắt nhìn y.

Như thế nào? ?

Phút chốc nhíu mày nhìn về phía hắn, Lưu Ngân không hiểu tại sao hắn lại phản ứng như vậy.

Thật  như vậy sao. . . . . .

Khó chịu nắm chặt ngực áo, Xích Du không thể lý giải được cảm giác buồn đau đang xâm chiếm hắn.

“Thì ra là thế. . . . . . Thì ra là thế. . . . . .” Thấp giọng  lẩm bẩm bốn chữ này, không biết vì sao không nâng nổi đầu dậy, Xích Du lắc lắc đầu, định đứng dậy rời đi.

“Uy! Ngươi đi đâu vậy? Mau quay lại …cởi bỏ dây thừng cho ta! !” Lưu Ngân rống lớn, chính là Xích Du đã mở cửa đi ra, cũng không quay đầu nhìn lại.

“Thời tiết không tồi. . . Ta đi xem sao . . . . . .”

Vô lực nói ra một câu không đầu không đuôi, Xích Du đóng cửa lại.

“Đáng chết! Ngươi làm cái quỷ gì vậy? ?”

Suy sụp đóng cửa lại, cơn buồn bực chua xót lại dâng lên khiến Xích Du vô lực dựa vào cánh cửa, trong thâm tâm hắn hình như có ai đó đang rống lên một cách giận dữ.

Ngươi. . . có biết ta thật sự yêu ngươi không? ? (trong bản dịch là thích, nhưng ta thấy để thế này mới hay a ^^)

Tuy rằng ngươi luôn đùa giỡn ta, khả. . . Ngươi cũng người đầu tiên cho ta thử nghiệm loại khoái cảm này.

Ngươi biết không? Tay ngươi thon dài cử động nhanh như ma, thanh âm ngươi lãnh liệt, có thể  dọa cho bao can đảm của ta du nhiên nhi sinh (bay đi, mất đi), gương mặt ngươi sương lạnh nhưng mỗi lần nhắc đến đệ đệ thì lại lộ ra nhu tình hiếm thấy, tính tình ngươi tuỳ hứng, thích áp bức người khác. . . . . Đã vượt lên trên sự am hiểu của người thường, lời nói như một cơn lốc xoáy mạnh, làm cho người ta không thể tự kiềm chế mà lún sâu vào.

Mối tình đầu của ta. . . Thứ tình yêu thuần khiết  lại bị ngươi hung hăng  dẫm nát trên mặt đất. . . . . .

Tuy rằng ta thực bổn. . . Lớn lên lại không giống đệ đệ ngươi  đáng yêu động lòng người, ngươi còn muốn đùa giỡn ta . . . . Vì cái gì sau khi đoạt hết tất cả của ta lại huỷ diệt sự tồn tại của ta? ?

Ngươi không để ý ta hầu hạ cho ngươi, chê ta không giúp ngươi tìm kiếm đệ đệ, sau cùng lại muốn một cước đá văng ta đi . . . . Giống như là có thiếp liền đã quên thê .( anh cưới ảnh khi nào ế -..-) thứ tình cảm luyến đệ tình kết thâm căn cố đế (ăn sâu bén rễ)!

Một lòng chân tình đổi lấy một chữ tuyệt tình. . . . . .

“Ô ô ──” Xích Du thương tâm bấu chặt ngực, hắn giống như bị chồng ruồng bỏ, ngồi một góc không ngừng hấp (hút; hít =))) nước mắt, nước mũi.

Cố gắng áp chế nhưng cơn nức nở nhanh chóng chuyển thành khóc lớn . . .

“A.. a ── đừng, đừng như vậy. . . . . . Thật là khó chịu ..ô. . .ô . . ân . ..a..a !”

Chết tiệt! Thanh âm kiếm nhân nhiệt lệ, thê mỹ thương cảm, thập phần đau thương mà sảng khoái,  ai kêu mà lại dâm đãng (o_O)như vậy a ──

Nhướn mày, Xích Du không để ý  vẻ mặt đầy nước mũi của mình, rón ra rón rén  đi thăm dò xem thanh âm kia là xuất phát từ đâu.

Vòng vo một hồi, hắn tìm thấy một cánh cửa hơi mở.

“Oa …oa …oa ──” liên thanh tán thưởng, Xích Du bị hình ảnh người trong phòng  hấp dẫn.

[TBYG] Đệ cửu chương

Đệ cửu chương

Gian phòng không lớn lắm, giường là mấy tấm ván gỗ bên trên trải đệm mềm mại,  bên giường đặt một chậu cây nhỏ, bên cạnh là một chiếc tủ đựng xiêm y, chiếu sáng cả gian phòng là ánh nến mờ nhạt.

Ở giữa phòng là một cái bàn bằng gỗ lim, trên bàn bày một khay thức ăn trông rất ngon miệng, và ở trên ghế . . .có một người đang bị trói lại!

“Đáng chết! Chết tiệt! !” Người ngồi trên ghế không ngừng mở miệng mắng chửi, hơn nữa càng không ngừng giãy dụa thoát ly nhanh khỏi mớ dây thừng kia.

Là tên chết tiệt nào hại ta biến thành như vậy! ? Nếu bị ta tìm ra ─ hắn liền xong đời! ! Hừ..

“Chết tiệt! Ngươi rốt cuộc còn muốn trốn ở đó bao lâu nữa ?” Đột nhiên y rống to, Lưu Ngân hiện tại không bình tĩnh như ngày thường nữa, y như bị cơn giận dữ thiêu đốt.

Cửa khẽ mở, lộ ra gương mặt thư sinh tuấn tú (anh thì thư sinh tuấn tú nỗi gì =))) có chút sợ hãi, đặc biệt đôi mắt hoa đào tràn ngập sự thăm dò.

“Lại đây! !” Ngũ quan tuyệt mỹ không hàn lãnh, mà là tràn ngập phẫn hận.

Trong lòng run sợ đóng cửa lại, tuy nói là báo cừu thù . . . Nhưng vừa thấy gương mặt mỹ lệ mà hung ác của Lưu Ngân, dũng khí của Xích Du đã sớm bị doạ đi xa đến ngàn dặm rồi. ( êu, anh nhát thế ><)

Hắn không dám đến gần Lưu Ngân, chính là hơi giật mình, bất động đứng ở trước cửa, chạm vào đôi mắt của y.

Má ơi! Không ai nói với ta. . . . . . Tình huống  như vậy rất đáng sợ  a.

“Ta bị thương, còn không mau lại đây giúp ta mở trói chữa thương.” Ngữ khí lãnh liệt như băng, che đậy sát khí.

Kề sát vào cửa, thân hình đột nhiên run rẩy: “Hắn, bọn họ nói. . . Không thể giúp ngươi mở trói, ngươi. . . .. sẽ lên cơn a.”

Ô ô! Thật đáng sợ! Thật đáng sợ! !

Như thế nào không ai nói với hắn, hắn tâm tình  như vậy là rất xấu a! ?

“A! Ngươi vốn là không muốn ta giúp ngươi giải chu dục sao? ?” Nhướng mày, vẻ mặt  tràn đầy uy hiếp.

“Ta ── ngươi đừng gạt ta ! Ta biết ngươi  đùa giỡn ta, ta sẽ không để bị lừa lần nữa.” Xích Du khẩu khí mặc dù kiên cường, nhưng trên mặt lại biểu lộ ra vẻ bất đắc dĩ.

Hắn vẫn là  đến gần Lưu Ngân, quả thật là trên ngực y có năm đạo vết máu.

Hoàn hảo. . . Máu đã ngừng. Mà Vũ chỉ trói chặt hai tay cũng hai chân của y, xem ra là tránh động vết thương trên ngực.

“Là ngươi rất bổn, dễ dàng tin lời ta nói.” Lưu Ngân không biện giải, khuôn mặt tuyệt sắc khôi phục lại vẻ băng hàn nguyên bản, ánh mắt thâm trầm nhìn về một nơi nào đó.

“Ác liệt, tà ác, vô lương tâm, ăn tươi nuốt sốn. . . .” Tay bận rộn xử lý miệng vết thương trên ngực y, hắn không cam lòng mở miệng đem oán giận trút ra . . Hắn liều mạng hạ giọng…

Tuy rằng ta thực bổn. . . Mọi  người đều nói như vậy ta không tính, vì cái gì. . . Vì cái gì. . . . . .

Ngươi cũng nói ta như vậy. . . . . .

Lấy một miếng vải  phủ lên miệng vết thương, Xích Du cảm thấy vô lực ngồi xuống một cái ghế gần đó.

“Cái kia. . . . . . Ta hỏi ngươi một vấn đề được không?” Ánh mắt đào mị liếc nhìn y một cái, thử tính hỏi.

“Nói! Ta hiện tại rất muốn giết người, chuyện gì thì nói đi!” Khẩu khí vẫn là không mấythân thiết.

Ô! Hảo đáng sợ. . .

Vỗ về bản thân, Xích Du bỉu môi thật cẩn thận hỏi : “Ngươi. . . Vừa mới. . . Thật sự muốn giết ta sao? ?”

Vấn đề này. . . . . . Rất trọng yếu. . . Rất trọng yếu a. . . . . .

[TBYG] Đệ bát chương

P/s: do nhiều lí do nên dạo này không vào wordpress được a _ _” Xin thứ tội ^^

———————-

Đệ bát chương

Đã xảy ra chuyện gì? ?

Ngốc lăng nhìn chằm chằm người vừa xuất hiện, Xích Du khó hiểu, nhất thời không nói được gì.

“Ai nha! Xem ra ta vừa bắt được một đôi từ thế giới loài người, các ngươi cần phải theo ta học đi !”Vũ nhanh nhẹn xuất hiện, lời nói thản nhiên, kỳ thực rất thoải mái.

( PL : hình như đâu phải ngươi bắt a ><.. Vũ : trừng trừng…. )

“Ha ha! Ta biết ngươi là tên động vật bốn chân đối với ta cực hảo a !” Đại nạn không chết, Xích Du thở một hơi dài, thật nhẹ nhõm a.

“Nhiều lời, giao người ra đây. Vào trong giải quyết vấn đề đi.” Đối Xích Du phẩy tay huy huy, Lưu Ngân vô tình nói.

“Ách!” Nột nột (ấp úng a.. để thế nghe hay hơn nhiều =))) lên tiếng trả lời, Xích Du mới vừa rồi bị doạ đến mềm nhũn, nay lại cứng ngắc do cơn chấn động kia, theo y hướng vào nhà trong.

Ai! Thật sự là nghiệt duyên nha!

Bất đắc dĩ thở dài, Vũ quay mặt sang hai người bên cạnh phân phó nhiệm vụ : “Bách Bộc, trước tiên hảo chữa trị thương tích cho Cô Thủy, những chuyện khác thì sẽ xử lý sau.”

&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&&

“Ha ha ha ha! !”

Trước đại sảnh đang tổ chức tiệc chiêu đãi khách nhân, chính là không khỏi vang lên tiếng cười trào phúng.

Xích Du  ngồi ở giữa  vô cùng khó chịu khi bên cạnh đều là những ánh mắt dị thường đang nhìn chằm chằm hắn.

Một ánh mắt  khinh nghễ cười thầm, một ánh mắt quan sát  cùng đồng tình, còn có một ánh mắt áy náy e lệ, mà cuối cùng là một ánh mắt  cũng chính là tiếng cười của   chủ nhân, sớm đã cười sai lệch miệng.

“Thật sự là xuẩn (là ngu ấy ..:)), ta cho tới bây giờ cũng chưa thấy qua ai lại xuẩn như vậy. Ha ha ha ──” Vũ  vừa nghe Xích Du nói xong, rốt cuộc nhịn không được mà cười không ngừng.

“Cười cái gì mà cười! Ta. . . Ta như thế nào biết được dược tính của chu dục (tên một loại xuân dược í, =)) còn mún bik vì sao em bị trúng mời đọc lại từ đầu =))), thật sự cũng chỉ là xuân dược  bình thường. . . Ta lại không có thử qua! Hắn nói như vậy, ta đương nhiên. . . Đương nhiên tin tưởng a. . . . . .” Xích Du tụa hồ giống như  tiểu hài tử  làm chuện sai trái, xấu hổ cúi đầu không có dũng khí ngẩng lên.

Ai. . . . . . Thật sự là lầm đường lạc lối mà, sớm biết rằng không nên  cùng đại mỹ nhân  xấu tính kia có quan hệ, thì cũng không đến nỗi bị tên động vật bốn chân này cười nhạo a. . . . . .

Hơn nữa ta  còn. . . Thiếu chút nữa chết ở dưới kiếm của hắn a. . .Là dưới kiếm đó… ô.. ô. . . . . .

Thật sự là “sắc dục huân tâm, tự tìm tử lộ” a.(ý bảo là vì ham muốn sắc dục mà đi tìm chỗ chết a ..)

“Ai! Ngươi không phải là kẻ sáng chế ra chu dục a? Người ta tùy tiện nói này nói nọ ngươi liền tin tưởng, bị lừa là do ngươi bổn a (ngu xuẩn í). Mặc Ngữ thì vốn không phải là kẻ nói giối. . . Nhưng ca ca hắn là kẻ trừ yêu, ngươi tin  hắn. . . Thất thân sự tiểu (thất thân : không giữ được trinh tiết =)) sự tiểu : tự chịu trách nhiệm), bị bán là phải .” Áp chế  ý cười, đều là yêu như  nhau . . . Vũ hảo tâm mở miệng khuyên nhủ con rết tinh làm bại hoại danh tiếng giới yêu kia.

“Bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối rữa. Còn ăn tươi nuốt sống ta . . . .”  Xích Du không cam lòng lẩm bẩm, cuối cùng ─ hắn rốt cục nhịn không được .

“Tức chết mà  ! Hắn ở nơi nào ── ta muốn đi tìm hắn tính toán nợ nần a ! !” Đột nhiên đứng lên, Xích Du cả người tràn ngập lửa giận.

Hừ! Hừ! Hừ! !

Tức chết ta ! Vì cái gì ngươi lại như vậy khi dễ ta! ? ? Ta đúng là ngu ngốc mà. . . . . . Như thế nào lại vậy a. . . . . .

Đáng giận! Ta nhất định phải đòi lại công đạo! !

Không chỉ phải đòi bồi thường việc ngươi đùa bỡn, gạt ta, thật là sỉ nhục mà, ta còn muốn ngươi phải trả chi phí vào đại giới, bằng không ta sẽ không thoả mối hận trong lòng ta a! !

Tuy rằng thực sinh khí vì Lưu Ngân đối đãi như vậy với hắn, chính là. . . Xích Du lại ngoài ý muốn thay hắn cầu  tình.”Cái kia. . . nói ra thật  ngại. . . Hắn đả thương thủ hạ của ngươi, hy vọng. . . Hy vọng ngươi không đối phó hắn, được không a. . . . . .”

“Không nghĩ tới ngươi như thế lại  giúp hắn cầu tình a! Chuyện này. . . Ta vừa hỏi ý Cô Thủy, không cùng hắn truy cứu nữa .”

“Thật sự! Đa tạ các người. . . . . . Ta sẽ nói tên kia hảo hảo cùng Cô Thủy bồi thường!”

Tuy rằng trong đầu hắn muốn tìm y tính toán nợ nần, chính là đương nghe thấy câu trả lời, Xích Du lại nhẹ nhõm, mở miệng cười thực xán lạn a.

“Ha hả! Có trò hay để xem a.” Vũ thần tình chờ mong, Mặc Ngữ ở bên cạnh hắn tựa hồ chịu không nổi xem tác phong diễn trò của hắn, đỏ mặt ngượng ngùng lôi kéo hắn, ý bảo hắn đừng như vậy a.

“Hắn đang ở khách phòng, đừng để hắn hủy nhà của ta a.”

Thật là. . . Về đến nhà đúng là phiền toái mà, thật sự là chiết sát thọ mệnh a.

(ý là tổn thất nhiều lại đoản mệnh a)

Được người khác săn sóc, xoa ngạch huyệt,( trên trán, chỗ lông mày ) hắn tươi cười thân thiết đối với Xích Du nói: “Cần cái gì. . . Ngươi có thể tới tìm ta, không cần lo lắng.”

Tuy rằng người nói chuyện với hắn cũng là mỹ nhân, nhưng hiện tại Xích Du thật sự không có tâm tình thưởng thức, chính là đang lo lắng, quan tâm cho người nọ.

Ngay khi  hắn xoay người cất bước đi, một thân ảnh nhỏ nhắn ngăn trở đường đi của hắn.

“Không vừa ý? ?” Xích Du khó hiểu nhìn Mặc Ngữ trước mặt.

“Ca ca liền giao cho ngươi .”.

“Gì? ? ” Xích Du thoáng chốc há hốc mồm.

Đôi mắt đen như trợn lên, nhăn nhó như thể nhấn mạnh Ta van ngươi a.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 25 other followers